[Cốt truyện] The Castle in Heaven and the Two Towers ~ Alhazred's Chapter

Ngay trước khi mà mặt trăng nhuốm sắc đỏ.

Khi mà tòa lâu đài dần vươn cao tới bầu trời thì ở trong Khu rừng Hắc Ám, xuất hiện một nhà tiên tri đơn độc gần một ngôi làng nọ.


Nhà tiên tri mặc bộ quần áo sẫm màu và cầm một quyển sách đen. Trước khi dân làng nói bất cứ lời nào, họ đã cảm thấy như tận thế đang đến gần. Với bất cứ dân làng nào gặp nhà tiên tri, họ đều có ấn tượng ban đầu như vậy.

“Ồ phải. Có vẻ như những điều tồi tệ sẽ thức tỉnh trong hôm nay”. Nhà tiên tri cất lời.

Những điều nhà tiên tri nói đều trở thành sự thật. Đó là nhà tiên tri của sự thật, tuy nhiên ông ta ít được ghé thăm bởi những vị khách. Lý do đằng sau đó bời vì dù là điềm rủi to hay nhỏ, nhà tiên tri sẽ chỉ nói về tương lai bất hạnh. Bởi vì những lời ông ta nói đều dẫn đến rủi ro, nó giống như là lời nguyền hơn là tiên đoán. Suy nghĩ của dân làng về chuyện này có thể hiểu được.

“Sớm thôi, ngôi làng này sẽ bị đe dọa bởi ác quỷ từ quá khứ”.

Sau khi nhà tiên tri tiên đoán những điều sẽ xảy ra, dù cho nó luôn trở thành sự thật thì dân làng vẫn bán tín bán nghi lời ông ta nói.

Dân làng thì thầm: "Ác quỷ của quá khứ? Cụ thể là gì chứ?". Nhà tiên tri lẩm bẩm: "Ra thế, con người sẽ không tin những điều mà họ không tưởng tượng được".

Ngay sau lời tiên đoán đó, Dracula hồi sinh và lâu đài của hắn đã được dựng lên ngay trước Khu rừng Hắc Ám. Sau đó, ngôi làng nhỏ trở nên khiếp hãi trước sự khủng bố của lũ ma cà rồng. Một lần nữa, lời nguyền từ nhà tiên tri lại trở thành sự thật.

Tuy nhiên, tình cờ thay, Grimm - chàng hoàng tử trẻ đến từ cung điện hoàng gia cùng với Khăn Đỏ (Little Red) đã ghé thăm khu rừng. Họ đã băng qua khu rừng để ngăn chặn Dracula.


Dân làng mong đợi họ và được bảo rằng họ sẽ an toàn, nhưng khi Grimm và Khăn Đỏ đứng trước nhà tiên tri, niềm hy vọng của họ dần biến thành tuyệt vọng. “Ồ, phải chăng chúng ta đang nhận một điềm gở nữa?”

“Ông có phải là nhà tiên tri lừng danh ở khu rừng? Hehe, tôi thấy thật đáng nghi. Anh nghĩ sao hả Grimm?”, Khăn Đỏ nhìn về phía vị hoàng tử trẻ với đôi mắt long lanh.

“Anh...Anh cũng không chắc về điều này. Em có cảm thấy gì không?”

Grimm đứng trước nhà tiên tri và nhìn thẳng vào ông ta.  Khi nhà tiên tri nhìn thấy Grimm và Khăn Đỏ, ông ta mở quyển sách ra, lật sang trang mới, và nói với giọng rất bình thản.

“Ồ...vậy là kế hoạch của ta có chút nhầm lẫn… nhưng...Cô gái quàng khăn màu đỏ, cô là ai? Không, cô có nhận ra cô là ai không?

“Tôi ư? Tôi là Khăn Đỏ. Tôi nghĩ là tôi đủ nổi tiếng đến mức ai cũng biết chứ. Hehe, nghiêm túc đấy. Vậy ông là “quý ngài” tiên tri? Vậy thì ông có thể cho tôi một lời tiên đoán rằng chuyến đi này sẽ dẫn đến đâu?”

Hai giọng nói xen lẫn vào nhau.

“Cô tìm kiếm vận may ở tôi ư? Thật thú vị. Vậy chúng ta tiếp tục nhé? Từ đây các ngươi sẽ đi vào Khu rứng Hắc Ám. Ở đó, các ngươi sẽ tìm thấy cô gái trẻ tên là Pandora và các ngươi sẽ cố gắng để mượn sức mạnh của cô ta. Nếu như vậy, ta tin các ngươi có thể đánh bại Dracula, còn tin hay không thì tùy.”

“Hehe...Tôi hiểu rồi. Này Grimm, em thấy ông ta cũng không nói dối đâu.”

Khăn Đỏ lè lưỡi về phía Grimm và dân làng.

“Tôi sẽ không phó mặc số phận của mình vào một vận may nào đó. Dù sao thì, hãy khẩn trương lên. Chúng ta đã biết mình cầ phải làm gì.”

“Đúng vậy, xuất phát từ đây, chúng ta sẽ phải băng qua Khu rừng Hắc Ám. Vậy thì, hẹn gặp lại “quý ngài” tiên tri.”

Ngay khi mà Grimm và cô gái trẻ trong trang phục màu đỏ tiến vào khu rừng, dân làng quay về phía nhà tiên tri với ánh mắt ngạc nhiên trên gương mặt họ. Đó là lần đầu tiên họ được nghe nhà tiên tri đưa ra một lời tiên đoán tốt lành cho ai đó. Và nếu như Dracula bị tiêu diệt như lời nhà tiên tri nói thì hòa bình sẽ trở lại nơi đây, dân làng nghĩ.

Đúng theo như lời nhà tiên tri nói, Dracula đã bại trận dưới tay của Grimm. Tuy nhiên, vẫn còn một vấn đề đối với dân làng. Không, đó là một sự hiểu lầm. Hình dung của dân làng về một tương lai tốt đẹp khá khác so với điều mà nhà tiên tri cho là tương lai tốt đẹp.

Nhà tiên tri cầm quyển sách và lật sang trang mới.

“Tội lỗi của thứ không thể tưởng tượng được. Dracula đã thất bại nhưng đâu là dấu hiệu của một tương lai tươi sáng? Hehehe...Không còn nghi ngờ gì nữa. Con người chỉ nghĩ cho cuộc sống của riêng họ.”

Vào lúc đó, phía bầu trời xuất hiện một bóng đen lớn cưỡi trên lưng rồng.

“Alhazreds, tôi đã mang về hòn đá ma thuật,  ‘Grusbalesta’.”

“Falltgold, chúng ta đã trải qua hành trình khó khăn. Hmm, ngươi có thể sử dụng năng lực này.”


“Tuy nhiên,cô gái trong trang phục đỏ,  tôi tự hỏi liệu cô ta có ổn không.”

“Ah, đó không phải là điều chúng ta lo lắng. Chúng ta phải rời tòa tháp của sự tuyệt vọng và hướng tới Lâu đài trên Thiên Đường. Ngoài cô gái trong trang phục đỏ thì còn có một nguồn sức mạnh khác. Vậy thì trước đó, chúng ta phải thử nghiệm năng lực này đã.”

Alhazred quay đầu về phía dân làng.

“Được rồi, ta tự hỏi nếu họ còn nhớ lời ta nói ‘Ngôi làng này sẽ bị đe dọa bởi quỷ dữ’. Lời tiên đoán đó không phải về Dracula mà là về…”

“Thời khắc đã điểm.”


Khi nhà tiên tri nâng quyển sách lên, một làn khí độc bao phủ quanh vùng đất. Ánh sáng mặt trời mờ dần khi màn sương lớn dần và từ vực thẳm, một biến thể của sự độc ác xuất hiện. Dù cho không thuộc thế giới này, nhìn thấy hình dáng nó đã đủ để hiện lên sự tuyệt vọng trên gương mặt của tất cả những người nhìn thấy nó.


Cuốn sách của Alhazred không chỉ cho ông ta khả năng nhìn thấy tương lai mà còn cho ông ta khả năng xóa bỏ tương lai.

Tuyệt vọng là sự hủy diệt của hy vọng. Một khi tương lai đã bị cướp đi, tất cả những thứ còn lại là bóng tối.

Cuốn sách ma thuật của nhà tiên tri được biết đến với cái tên “Necronomicon.”


“Không phải sợ hãi nữa...  Bởi vì một tương lai đen tối khác không bắt đầu cho các ngươi.”


Ngôi làng hoàn toàn biến mất sau một đêm. Và trong khi tôi nhớ về ngôi làng đó khá rõ thì không một người nào khác trên thế gian này nhớ về nó.

Dịch giả: D.J.K.