“Thật tuyệt.” Charlotte lẩm bẩm, quần áo chỉnh tề bước ra khỏi phòng tắm của Cung điện Ánh sáng. Với sự nài nỉ không ngừng của Luny, không, Nyarlathotep, tất cả phụ nữ trong nhóm, ngoại trừ Alice vẫn đang được chăm sóc trong bệnh xá hoàng gia, đã dành thơi gian thư giãn trong bồn tắm sang trọng của hoàng gia.
“Tôi biết đi tắm là nhất mà! Đó là sự thật!” Nyarlathotep nói một cách tự hào trong khi bước ra từ phòng thay đồ, tóc vẫn còn rối và ẩm. Từ lúc trải nghiệm sức mạnh từ mặt trăng của Trái Đất qua bản thể mà Kaguya và Charlotte lấy lại từ tay Lapis, Nyarlathotep giữ nguyên hình dáng này và vỏ bọc Lunya biến mất. Cô chọn gu thời trang của câu chuyện cổ tích mà cô đã từng đảo lộn, có lẽ là sở thích từ thuở xưa. Tuy nhiên, nhân cách cô vẫn giống như lúc trong hình dạng Lunya. Thật ra, hai người không khác nhau về vẻ ngoài đến mức mọi người gặp khó khăn trong việc phân biệt.
“Này người hầu!” Nyarlathotep gọi một hầu gái đang đi trong hành lang. “Lấy cho tôi thứ gì đó để uống! Làm nhanh và tôi hứa sẽ không nổi giận. Đó không phải là lời nói dối” Nyarlathotep nhe nanh và vuốt trông giống như một con sói. Ngay lập tức cô hầu gái tội nghiệp chạy xuống đại sảnh.
“Jeeze…” Lumia phàn nàn, bước ra khỏi nhà tắm. “Cô có thể ngừng quấy rối người trong Cung điện ánh sáng được không? Họ đã phải giải quyết những rắc rối mà cô gây ra.”
“Thôi nào nàng công chúa nhỏ, đó là chút hỗn độn giữa những người bạn. Cô nên thử nó. Cô sẽ thấy thích điề đó. Hehehe. Đó không phải lời nói dối”. Nyarlathotep quay lại, đối mặt với Lumia, cô nhe răng cười như lúc nói chuyện với hầu gái.
“Cô biết đấy… thật khó để tin những điều cô nói khi luôn kết thúc bởi câu “Đó không phải lời nói dối”. Lumia dừng lại một lúc. “Và đừng gọi ta là “công chúa”. Anh trai ta đã là vua rồi”.
“Vậy thì Công nương bé nhỏ”. Nyarlathotep sửa lại, vẫn ánh mắt với nanh răng nhe ra.
“Nghe nó còn tệ hơn…” Lumia thở dài. Nyarlathotep dò xét Charlotte với cái nhìn tự mãn và cô gái từ Attoractian cố giấu đi nụ cười.
Khoảnh khắc đó nhanh chóng biến mất bởi cảm giác phép thuật tràn ngập nặng nề trong cung điện. Nó không phải là đòn tấn công mà giống như cộng hưởng phép thuật hơn. Nó kéo dài trong không khí một lúc như là dính chặt lấy mọi thứ. Ba người cố gắng đứng vững khi làn sóng chạy qua người. Cảm giác như họ bị đảo ngược bởi làn sóng ma thuật. Cả ba người trượt chân và cảm thấy không còn chút thăng bằng nào. Cảm giác đó như là đứng trên trần nhà nhưng họ vẫn chôn chân ở sàn nhà.
“Đó là gì vậy?” Charlotte cố gắng chế ngự một lúc.
“Ờm...tôi nghĩ tôi sẽ đi tắm tiếp. Đó không phải lời nói dối”. Nyarlathotep rên rỉ.
Không lãng phí chút thời gian, Lumia chạy tới chỗ cửa sổ mở tung và nhìn ra bên ngoài. Bầu trời đã biến mất, che phủ bởi một mái vòm bao quanh Cung điện ánh sáng, ngăn cách với thế giới bên ngoài. Thế giới bên dười mái vòm rất kì lạ, bất thường. Mưa đang trút xuống bên ngoài mái vòm nhưng những giọt mưa rơi xuống, chạm vào và biến mất trên đỉnh mái vòm. Những cái cây kì lạ mọc lên khỏi mặt đất ở những góc độ không tưởng, một vài cái có rễ tách mọc lên trên mặt đất.
“Cái gì vậy…” Lumia lầm bầm trước khi bị ngắt lời bởi tiếng nổ vang khắp đại sảnh. Nó to đến mức có thể làm rung chấn nền móng của cung điện.
“Mọi người hãy bình tĩnh. Đề đảm bảo an toàn, hay di chuyển tới đại điện khi chúng tôi giải quyết việc này”. Giọng nói của Grimm vang khắp lâu đài, trấn an những người đang bị hoảng loạn.
Grimm nhanh chóng mất thăng bằng giống như những người khác. Ông bám vào tường như đang cố giữ thăng bặng.
“Anh?” Lumia cố gắng chế ngự khi vị vua xuất hiện. “Đã xảy ra chuyện gì?”
“Ta không biết.” Grimm hổn hển, cố gắng đứng thẳng trong vô vọng. “Nhưng chúng ta phải giữ cho mọi người bình tĩnh. Mọi người trong lâu đài đang sợ hãi, chúng ta phải bảo vệ họ.”
“Đây là phép thuật của Moojdart.” Zero nói, bước vào đại sảnh một cách dễ dàng. “Nghĩa là Fieth đã không tới kịp và có ai đó đã nẫng tay trên.” Zero nói trong tức giận. “Thiệt tình…”
“Moojdart?” Grimm cố gắng nói. “Một hiền nhân? Nhưng sao có thể?”
“Có ai đó đã tìm thấy cô ấy khi cô ấy còn đang trong viên đá phép thuật và thức tỉnh cô ấy bằng cách chế ngự ý chí của cô ấy. Moojdart có thể...kì cục, nhưng sẽ không bao giờ tấn công ai.” Zero quả quyết. Cô biết Moojdart rất kì quặc, thích nói đùa, nhưng không thể nhầm lẫn rằng có sự mờ ám đằng sau chuyện này.
“Hahaha! Ta đã tìm thấy cô, Alice”. Một giọng nói lạ vang lên trong tâm trí những người trong đại sảnh. Không giống với Grimm dùng phép thuật để làm giọng to hơn, tiếng nói này không hề có chút âm thanh. Giống với việc thâm nhập vào trí óc của những người xung quanh. Không thể đoán được răng ai là người đã “nói”, nhưng là ai thì cũng làm mọi việc trở nên rõ hơn.
“Chúng đang theo đuổi Alice!” Charlotte kêu lên, cố hết sức để đứng dậy. Nyarlathotep tới giúp cô.
“Ta sẽ đảm bảo Alice được an toàn. Ta là người duy nhất có thể chịu được phép thuật của Moojdart”. Zero nói.
“Ta không thể để cô đi một mình được”. Grimm vẫn dựa vào tường và cố gắng với tới thanh kiếm.
“Anh…” Lumia nói. “Anh còn không thể đứng vững. Không ai trong chúng ta có thể. Zero là người duy nhất không bị ảnh hưởng. Chúng ta phải để cô ấy đi.” Lumia chưa kịp dứt lời thì Zero đã lao đi như một tia sáng tới bệnh xá. Alice đã bất tỉnh từ khi Kaguya và Charlotte mang cô tới từ Attoractia. Ai muốn điều gì ở cô? Có phải là Lapis? Cô không thể nghĩ ai khác muốn thứ gì ở Alice, nhất là khi cô ấy đang ở trong trạng thái không thế phản kháng.
Tuy nhiên không phải Lapis chặn đường Zero tới chỗ Alice. Thay vào đó là một cô gái trong trang phục điêu tàn. Một bộ trang phục trắng muốt quá cỡ cùng với diềm xếp và các chi tiết khác.
“Thật là đáng hổ thẹn” cô gái bé nhỏ nói, một nụ cười hé dần trên mặt, đôi mắt trông như mắt rắn. Cô ta tiến lại gần Zero, không bị ảnh hưởng bởi sức mạnh của mái vòm.
“Ta phải thừa nhận, bằng cách nào đó ta đã quen với cơ thế bé tẹo này”. Ngắt lời, Zero định đáp lại nhưng cô gái lạ mặt không lãng phí chút thời gian nào. Cô lướt tới phía trước với tốc độ không tưởng, định đâm Zero với con dao được giấu kín trong bộ độ lùm xụp kia. Zero đã chuẩn bị sẵn cho đòn tấn công, nhảy nhảy lùi lại, nhưng nhận ngay một cú đá từ phía sau, đẩy cô vào bức tường phía trước. Cô gái trước mặt tan biến dần vào không khí. Bản thể thật có lẽ đã ở đằng sau cô từ đầu.
“Một ảo ảnh.” Zero đoán.
“Đúng vậy.” Cô gái trả lời. “Chưa được hoàn thiện nhưng đủ để lừa ngươi.” Nụ cười lạnh ngắt, vô cùng tự tin cũng xuất hiện trên khuôn mặt thật.
“Người là ai> Tại sao người làm chuyện này?” Zero gặng hỏi. Cô cố gắng lấy lại tư thế nhưng nhận ra tay trái cô sau khi bị đá trúng trở nên tê cóng và mềm rũ, như thể là bị gãy. Đây không phải là một đối thủ bình thường.
“Ta là ham muốn. ta là đam mê. Và ta tới để mang Alice đi.” Cô gái nói, vô cùng điềm tĩnh.
“Ta sẽ không để người làm chuyện đó.” Zero nói, dùng cánh tay còn lại cầm lấy thanh kiếm.
“Sinh vật ngu xuẩn.” Cô gái ăn mặc kì quặc nói. “Lựa chọn của ngươi là vô nghĩa.”
Lúc đó, Zero lao tới, vung kiếm lên. Cô gái nắm lấy ngọn giáo, đỡ đòn tấn công. Hai người mặt đối mặt.
“Ta phải nói.” Cô gái bắt đầu. “Với một kẻ dành cả cuộc đời để nói dối về bản thân với bạn bè, trông ngươi vẫn rất xinh đẹp.” Đôi mắt Zero mở to trong sự ngỡ ngàng, đẩy lùi cô gái về phía sau.
“Sao ngươi biết chuyện đó!” Zero la lên một cách đầy lo lắng. Cô gái chỉ cười, gõ vào một bên thái dương. “Ta biết rất nhiều chuyện. Ta tự hỏi…” Cô tiếp tục. “ Họ sẽ phản ứng ra sao nếu như họ biết. Nếu họ biết ngươi đã làm gì và làm những gì để phủ nhận nó…”
“Câm mồm.” Zero hét lên.
“Cô sẽ mãi là cô con gái bé bỏng.” Cô gái cười nhạo. Cô tiếp tục đỡ đòn tấn công, nhưng lần này có đôi chút bất ngờ. Zero tạo ra thần chú sử dụng sức mạnh bóng tối, sức mạnh cô đã không dùng trong thời gian dài. Moojdart không phải người duy nhất có thể làm đảo lộn tự nhiên, sau cùng thì, Zero tận dụng lợi thế ở bên trong lớp rào chắn, tăng trọng lực xung quanh người cô gái, nhiều đến nỗi có thể bóp nghẹt một người bình thường, nhưng đây là một đối thủ mạnh nên chỉ có thể giữ trong một khoảng thời gian. Thật nguy hiểm khi để cô gái lại gần Alice, cho dù cô ta bị cầm chân đi chăng nữa. Nhưng với sức mạnh và khả năng nhìn thấu tâm can Zero, cô không còn lựa chọn nào khác. Cô phải đi tìm Moojdart.
Nếu cô có thể tìm thấy Moojdart và giải phóng khỏi sự kiểm soát của cô gái kia, Grimm, Lumia, Nyarlathotep, Charlotte, mọi người trong Cung điện ánh sáng có thể tới giúp và hạ gục cô gái. Cô chỉ cần tìm được Moojdart. Còn cả Fiethsing nữa. Không đời nào Fiethsing không nhận ra chuyện này. Chắc chắn rằng nếu Zero cầm cự thêm, Fiethsing sẽ tới.
“Ta hoan nghênh tính sáng tạo của ngươi”. Cô gái nói khi đang cố đứng bằng hai chân. “Cứ giữ lấy kế hoạch đó trong đầu. Nhưng nó sẽ không ngăn cản ta được đâu, ta sẽ chạy thoát và chiếm lại thứ thuộc về ta!” Ngay sau đó cô gái thoát khỏi phép thuật của Zero mà không mất chút sức nào.
“Chết tiệt”. Zero ôm lấy cánh tay. Việc này có vẻ khó hơn cô mong đợi.
Ngay khi cô gái đứng dậy, một tia sáng bao chùm căn phòng và Zero có thể nhìn thấy hình dạng của một thanh gươm vung ra như thể xuất hiện từ hư vô. Khi ánh sáng biến mất, Zero nhìn thấy vẫn là chiến binh bộ giáp bạc đã giúp đánh bại Mars, dưới cái tên “Glorius”. Đòn tấn công không được như ý khi mà cô gái kia đã đỡ lấy bằng ngọn giáo nhưng chỉ kịp trong tích tắc. Lưỡi gươm của Glorius ấn mạnh khiến mặt cô gái chảy máu.
“Cuối cùng cũng tìm ra ngươi, Valentina.” Glorius nói, chỉ đích danh cô gái. Cô gái, tên là Valentina bị chặn lại bởi sự xuất hiện của Glorius. Cô gần như không tin sự xuất hiện của họ trong Cung điện ánh sáng.
“Faria! Sao ngươi vẫn sống? Ta đã thấy ngươi chết.”
“Ngươi nói nhiều quá.” Faria lùi lại và chém thêm phát nữa. Có gì đó kì lạ về vũ khí của cô, Zero cũng nhận ra điều đó. Có một năng lực siêu nhiên trong đó, ngay cả Valentina cũng gặp khó khăn khi đỡ lại thanh kiếm.
“Ta không biết ngươi đã làm thế nào để sống lại, nhưng nó không quan trọng. Moojdart!” Valentina ra lệnh cho hiền nhân mà cô điều khiển. Tuy nhiên, vị hiền nhân đó đã không xuất hiện. Vào một lúc nào đó trong trận chiến, mái vòm bao quanh lâu đài đã biến mất, thay vào đó là luồng gió dịu nhẹ thổi qua những ngọn cây.
“Fieth.” Zero lầm bầm, rưng rưng nước mắt. Fiethsing bay qua cửa sổ, hạ cánh một cách đột ngột.
“Nếu như ngươi đang tìm Moojdart thì ngươi đen rồi. Ta đã cứu cô ấy...Thực ra là biến cô ấy trở về dạng đá phép thuật.”
“Fieth.” Zero nhào tới ôm người phụ nữ.
“Thật là cảm động, nhưng ta xin phép.” Valentina nhắm tới phòng của Alice nhưng đột nhiên không thể cử động.
“”Chậc, lại là trọng lực.” Cô nói.
“Không.” Faria đáp lại. Người phụ nữ trong bộ giáp bạc đang cầm một viên đá phép thuật. Ở khoảng cách gần ngay cả Zero và Fiethsing cũng cảm thấy sự cộng hưởng của viên đá và Valetina đúng hơn là cơ thể của Valentina.
Bình thường, viên đá phép thuật là kết quả của ký ức mạnh mẽ tập hợp lại trong thời gian dài. Nhưng viên đá này có chút khác biệt. Trong đó là ký ức, nhưng còn hơn thế. Có gì đó thoát ra khỏi ý chí của chủ nhân nó.
“Hãy trả lại cơ thể cho bạn của ta đồ quái vật.” Faria đưa viên đá lại gần khi Valentina lùi lại. Faria ấn viên đá vào cơ thể của Valentina, và linh hồn bên trong thoát ra ngoài, chiếm lại cơ thể. Khi cơ thể và linh hồn hòa làm một, một bóng đen lao ra khỏi cơ thể trong hình dáng của một con rắn.
Với chút hơi thở cuối cùng trước khi bị đẩy ra khỏi vật chủ, Valentina nói, “Ta sẽ nhớ chuyện này những con chuột bẩn thỉu. Ngươi sẽ không thoát khỏi tay ta. Ta là bóng đêm ám ảnh từng góc trong tâm trí ngươi, con quỷ ngươi giấu trong tim. Tất cả sợ ta, và tất cả sẽ yêu quí ta.” Bóng đen biến mất, Faria đỡ lấy cơ thể trong vòng tay.
“Pricia...cô...ổn chứ?” Faria hỏi
“Faria? Đây là đâu?” Cô gái tên Pricia nói, mí mất vẫn còn ti hí của người mới lấy lại nhận thức.
“Một thế giới khác. Valentina chiếm lấy cơ thể cô và mang nó tới đây. Nhờ có sức mạnh của Excalibur và ý chí của cô nên tôi có thể truy lùng ả.”
“Faria...Chuyện gì đã xảy ra với cô?” Pricia không lắng nghe những điều vừa rồi, thay vào đó cô lo cho Faria khi mà cô ấy dần dần biến mất.
“Ý chí của cô và Excalibur là những thứ giữ cho tôi được như bây giờ. Không có chúng...Tôi không thể ở lại. Faria thật đã chết từ rất lâu rồi. Tất cả những thứ cô ấy để lại là ý chí trong thanh Excalibur, và đó là tôi. Một cái bóng.”
“Ch…” Một giọng nói cất lên từ đằng xa. Dưới hành lang, Millium, Lumia, Grimm, tập hợp lại cùng với Charlotte ướt đẫm nước mắt.
“Chị!” Cô bật khóc. Charlotte gần như đã tự vấp phải chính bàn chân mình khi chạy về phía Faria.
“Charlotte…” Faria nói khi mà Charlotte ôm lấy cô.
“E..Em...nghĩ…” Cô bé khó có thể nói rõ ràng, mắt đẫm lệ.
“Chị biết. Và chị xin lỗi vì đã không nói sớm hơn. Chị không thể để Valentina biết được. Chị ước chúng ta có nhiều thời gian hơn, Charlotte, nhưng chị phải đi…” Faria dần biến mất.
“Sao cơ ạ? Không! Chị không thể bỏ mặc em một lần nữa. Làm ơn...làm ơn đừng bỏ em lại một mình thêm lần nữa.”
“Chị xin lỗi vì đã khiến em phải chịu đựng những chuyện này, Charlotte. Lars và chị chỉ muốn bảo vệ em. Nhưng em không còn cô dơn nữa.” Faria nhìn mọi người đang có mặt trong đại sảnh. “Em có những người bạn tốt. Chị tin em có thể tin tưởng họ.”
“Làm ơn...đừng như vậy...nữa chứ…” Charlotte nhã xuống sàn, hình bóng của Faria không còn hiện hữu nữa.
“Chị sẽ luôn ở bên em, Charlotte. Chị tự hào vì em.” Đó là những lời cuối cùng trước khi Faria biến mất, chỉ còn lại thanh Excalibur rơi xuống sàn.
Tiếng hét của Charlotte vang khắp Cung điện ánh sáng.





Conversion Conversion Emoticon Emoticon