Đã vài giờ trôi qua kể từ khi Fiethsing và Kaguya chạm chán với tên ma cà rồng có tên là Mikage Seijuro trong cánh rừng phía tây. Gã cùng với những người con gái khiến Kaguya lo ngại nhưng không bằng thành phố lơ lửng xé toạc một lỗ trên bầu trời kia.
Mikage có vẻ giống với những kẻ xấu mà cô đã gặp. Hắn mặc bộ đồ đen, nói nhiều, và cô tự tin rằng cô có thể đánh bại hắn. Nhưng cả một vùng đất lơ lửng kia thì lại là chuyện khác. Nó xé toạc bầu trời, nó đến từ thế giới khác không khác so với cách Kauya sử dụng Apollo. Nhưng nó còn hơn thế. Chỉ từ sự hiện diện của vùng đất nổi, Kaguya có thể cảm thấy được sức nặng. Nó giống như có gì đó chèn trong ngực. Cảm thấy nặng nề, đôi khi gần như bị bóp nghẹt. Ngay cả Lapis cũng không thể gây ra cảm giác này, và bây giờ chiếc tàu không gian khổng lồ này gây ra nó từ xa.
Nó cũng làm Fiethsing lo lắng, nhưng bà không nói gì về điều đó khi cả hai băng qua phần còn lại của khu rừng. Thay vào đó, nhà hiền triết nói với Kaguya rằng họ cần tìm kiếm những người còn lại trong Sáu hiền nhân. Kaguya từng nghe Fiethsing và Zero nói về những đồng đội trước đây, nhưng cô chưa từng được gặp họ. Ít nhất cô cũng khá chắc rằng cô chưa từng gặp họ. Fiethsing kể về việc họ bị kẹt trong những viên đá ma thuật và việc cần làm là đánh thức họ. Bốn hiền nhân còn lại là Grusbalesta, Milest, Moojdart và Almerius tất cả đều bị phân tán tới những điểm cùng cực của thế giới. Đưa cho Kaguya tấm bản đồ, Fiethsing chỉ ra vị trí của Grusbalesta. Một phòng thí nghiệm bí mật cách không xa chỗ hai người.
“Kaguya, ta muốn con tới đó và giải phóng Grusbalesta.”
“Cô không đi cùng con ư?” Kaguya tỏ vẻ không bằng lòng.
“Xin lỗi. Ta không thể. Chúng ta cần chắc chắn rằng tất cả những hiền nhân khác đều được biết chuyện, vậy nên chúng ta cần tách nhau ra để làm nhanh hơn. Ta hứa ta sẽ làm một bữa tối thịnh soạn khi chúng ta về nhà!” Fiethsing mỉm cười.
“Yeah! Vậy cũng được! Đó là một lời hứa nhé” Kaguya cầm lấy tấm bản đồ từ Fiethisng và chạy về phía phòng thí nghiệm của Grusbalesta.
Fiethsing cười thầm. “Zero đã đúng. Minh gần như không thể giữ đúng lời hứa.” Người phụ nữ thuộc tộc tiên đi về phía ngược lại với Kaguya.
“Được rồi, Moojdart gần với mình nhất. Hãy xem cô ấy làm gì trong những năm qua.”
Sáng hôm sau, Kaguya đã tới được phòng thí nghiệm của Grusbalesta. Có lẽ lều của Grusbalesta nghe sẽ hợp hơn. Nhìn từ ngoài vào thì nó là như vậy. Sự kết hợp đơn giản của rơm và bùn. Tuy nhiên, bên trong là những dụng cụ nghiên cứu như kính thiên văn, những viên đá ma thuật nhỏ và rất nhiều những ghi chép nghiên cứu. Ở chính giữa, một hòn đá ma thuật màu tím lơ lửng, mà Kaguya nghĩ là Grusbalesta.
Cô tiến lại gần hòn đó một cách chậm rãi, đột nhiên nhận ra cô không biết làm thế nào để giải phóng Grusbalesta về hình dạng ban đầu. Nhưng khi cô lại gần hơn, tay cô đột nhiên duỗi ra như là theo phản xạ. Cô đặt tay lên phía trên của viên đá đang lơ lửng. trong một khoảnh khoắc, không có gì xảy ra và rồi một tia sáng rực rỡ bừng lên trong không gian u ám. Khi Kaguya mở mắt, một người đàn ông cao, hàng ria mỏng và dài, cùng với mái tóc bù xù màu xám-trắng xuất hiện. Ông nở một nụ cười ấm áp, nhưng đôi mắt thể hiện quá rõ của một người thức nhiều đêm ghi chép tài liệu trong ánh nến.
“Có vẻ cô có nhiều điều muốn nói với tôi”. Grusbalesta nói. “Nhưng trước hết, tôi nghĩ, cô cần nghỉ ngơi”. Người đàn ông ngay lập tức chú ý tới mí mắt gần như sụp xuống của Kaguya.
Sau giấc ngủ dài, Kaguya kể lại những sự việc gần đây dẫn tới việc đi đến căn lều. Hầu hết câu chuyện, Grusbalesta giữ im lặng, chú ý lắng nghe và hiếm khi bộc lộ những phản ứng mạnh. Kể cả khi Kaguya kể về chuyến đi tới Attoractia, một thế giới hoàn toàn khác, biểu cảm của người đàn ông vẫn bình tĩnh như là họ đang bàn về thời tiết.
“Tôi nghĩ tôi có vài ý tưởng.”
“Wow, ông khá thông minh so với người không “sống” trong một thời gian dài.” Kaguya cười thầm, đùa về việc Grusbalesta được hồi sinh từ viên đá phép thuật.
“Đó là giới hạn của tôi, cô gái trẻ.” Ông vẫn cười ấm áp, đôi mắt mệt mỏi sáng lên đằng sau mắt kính.
“Ông có thể dừng việc gọi tôi là cô gái trẻ không?” Kaguya hỏi. “Nó rất chán và trang trọng, và tôi thì ghét những cái đó.’
“Xin lỗi, đó là một thói quen cũ từ ngày xưa. Đã một ngàn năm trôi qua và ta nghĩ điều đó đã thay đổi ít nhiều trong thời gian đó. Nhìn chung…”. Grusbalesta nhìn Kaguya trong bộ đồ sặc sỡ. “Thật là gu thời trang mới lạ.”
“Hả, có gì với quần áo của tôi? Chúng bị bẩn sao?” Nghe được lời của Grusbalesta, Kaguya nhìn quanh người xem có vết bẩn nào không.
“Không, ý ta không phải vậy.” Grusbalesta thở dài. Một ngàn năm trước, trong cuộc chiến của những viên đá phép thuật, Grusbalesta cùng những hiền nhân khác tự nguyện phong ấn họ vào trong những viên đá phép thuật như là một phần trong kế hoạch mang lại hòa bình cho các quốc gia của kỷ nguyên đó. Theo như Kaguya biết thì không quốc gia nào tồn tại đến ngày nay. Tất cả bạn của ông ta, những người đồng chí đều đã chết. Grusbalesta thấy nhẹ nhõm phần nào khi biết những hiền nhân khác vẫn sống dù ở dạng bình thường hay trong những viên đá phép thuật. Zero có vẻ đã trưởng thành hơn còn Fiethsing vẫn không thay đổi gì trong thời gian qua. Ít nhất thì đó là những gì ông biết được, lời diễn tả của Kaguya khó có thể theo kịp được.
“Người này không hề giống với người trước một chút nào, có lẽ cô không nhớ gì về kiếp trước.” Ông nghĩ thầm.
“Có nhiều điều tôi cần hỏi, Ông Già Gus. Tôi đã nói với ông về gã người xấu đó, có phải Lapis không? Nhưng cô Fiethsing và tôi gặp một gã kì lạ trong khu rừng phía tây. Một ông ma cà rồng kì lạ. Tên ông ta là gì nhỉ?” Kaguya ngừng lại một lúc. “Mi...Mika...Miku…”
“Mikage.” Grusbalesta nói, ngay lập tức chú ý tới chuyện này.
“Đúng vậy! Tại sao ông lại biết, Ông Già Gus?”
Grusbalesa mím chặt môi. Không phải mọi thứ đã thay đổi trong thiên niên kỷ vừa qua.
“Hắn là...người quen của ta một ngàn năm trước. Theo ta biết thì cho tới khi cô đụng độ hắn thì những người đã gặp hắn chỉ có ta và một người nữa.” Khi Grusbalesta nói, ông lục lọi những mảnh đồ vật trên sàn, vừa xếp gọn vừa tìm kiếm thứ gì đó.
“Ông biết hắn? Hắn là gì? Có gì đặc biệt ở hắn không?”
“Hắn là một kẻ bất tử. Một ma cà rồng chúa.”
“Ể. Điều này nghĩa là gì?” Kaguya hỏi không chút ngập ngừng. Grusbalesta lần nữa thở dài.
“Ta cho rằng cô ở hiện tại không biết gì về điều đó. Ta xin lỗi. Cho phép ta được giải thích.” Grusbalesta mất một lúc để nhặt giấy tờ rồi lấy ra một chiếc ra và ngồi xuống.
“Trước khi ta bắt đầu, ta muốn cô biết rằng ta cũng không được chứng kiến việc này. Thầy của ta kể lại chuyện này cho ta. Câu chuyện này xảy ra rất lâu trước cuộc chiến phép thuật trong thời đại của ta.” Kaguya không nói câu gì nhưng biểu hiện của cô thể hiện rõ cô đang lắng nghe một cách chăm chú.
“Một con rồng to lớn tên là Ragnarok tới thế giới này từ nơi khác rất lâu rồi. Ta chắc không cần giải thích cho cô điều này, nhưng con rồng này có khả năng di chuyển giữa các chiều không gian chỉ trong nháy mắt. KHi sinh vật to lớn này đến thế giới chúng ta, không ai chắc chắn cả. Thầy của ta nghĩ rằng nó bị theo đuổi bới thứ gì đó, nhưng không có gì ngoài trực giác để chứng minh điều đó.” Grusbalesta dừng lại một lúc nhưng đang cân nhắc điều gì, rồi tiếp tục.
“Con rồng, dù đang bị thương, trút sự tức giận lên vùng đất, giải phóng năng lượng to lớn đe dọa tới toàn bộ sự sống. Năm pháp sư vĩ đại nhất hợp lại cùng nhau chặn con quái thú lại. Trong năm người đó, có Mikage Seijuro và thầy của ta. Cho dù cuối cùng họ cũng thành côn trong việc tiêu diệt con rồng đáng sợ đó, sức mạnh vĩnh cửu của nó vẫn lưu lại trong cái xác. Năm người sợ rằng cái xác sẽ trờ thành thứ tranh chấp giữa các vương quốc, tìm kiếm sức mạnh. Nên họ quyết định mỗi người sẽ nắm giữ một phần sức mạnh của Ragnarok. Mikage uống máu của nó và nhận được sức mạnh bất tử. Thẩy của ta lấy những chiếc móng của con rồng, và từ đó sinh ra năm màu sắc của sức mạnh phép thuật.”
“Chờ đã, tôi không hiểu.” Kaguya cắt ngang. “Chuyện này xảy ra khi ông còn là một đứa trẻ?”
“Không, Kaguya. Chuyện này xảy ra từ trước đó rất lâu rồi.”
“Ahhh, tôi không giỏi trong mấy việc liên quan đến lịch sử. Có quá nhiều điều cần chú tâm tới.”
“Câu chuyện còn nhiều điều nữa, nhưng ta sẽ dành nó cho lúc khác.” Ông đứng dậy và trở lại với việc thu dọn. Đã từ rất lâu trách nhiện của nhà Grusbalesta là nghiên cứu bản chất và nguồn gốc của những viên đá phép thuật. Một ngàn năm trước, chính ông đã khám phá ra những nguy hiểm tiềm tàng trong số chúng, trước khi cuộc chiến nổ ra không lâu. Ông đưa ra giả thuyết một vài viên đá phép thuật tạo ra những dấu hiệu phép thuật nhất định như những ngọn hải đăng của thế giới khác, thu hút chúng. Không nhất trí với thầy của ông, ông tin rằng đó là lý do Ragnarok đến thế giới của ông. Từ câu chuyện của Kaguya có vẻ cô và những người bạn đã sở hữu một viên đá phép thuật kì lạ và mạnh mẽ. Grusbalesta, trước hết là một con người của khoa học. Ông thích danh thời gian qua sát và nghiên cứu hiện tượng, như ông đã làm trước khi cuộc chiến một ngàn năm trước diễn ra. Nhưng lần này lại khác. Mikage đã trở lại. Nhưng ông không còn lựa chọn nào khác, ông phải nhờ đến sự giúp đỡ của hắn một lần nữa.
“Cô gái trẻ,” Grusbalesta bắt đầu. “Cô hay để chuyện với Mikage cho ta. Đó là nghĩa vụ của ta, được truyền từ thầy của ta.”
“Ông không hề thay đổi, đúng chứ?” Một giọng nói quen thuộc vang lên, làm cả hai giật mình. Đứng ngoài phòng thí nghiệm, nới chỉ vài giây trước không hề có gì, Fiethsing xuất hiện một cách yên tĩnh như chiếc lá rơi.
“Cô Fiethsing.” Kaguya hét lên. Quay lại phía sau để nhìn người giám hộ.
“Fiehsing? Thật bất ngờ. Cô thức tỉnh khi nào vậy? Trông cô trưởng thành hơn một chút.”
“Khoảng 30 năm về trước, tôi nghĩ thế. Có nghĩa là tôi là đàn chị của ông.” Fiethsing nói một cách tự tin.
“Tôi thấy 30 năm đã không thay đổi sự trưởng thành của cô nhiều lắm.” Grusbalesta nhấn mạnh.
“Haha, tôi cho là vậy.” Fiethsing cười.
“Thật tốt khi cô tới. Có một vài thứ chúng ta cần làm rõ. Đầu tiên, tôi không thể giúp gì ngoài việc nhận thấy từ lúc tỉnh dậy tôi có một cảm giác ngực mình đang bị đè nặng. Từ những gì cô giá trẻ này đã nói, có vè như chúng ta đang được chứng kiến sự trở lại của quốc gia của những pháp, Altea.”
“Từ những câu chuyện ngày xưa? Tôi cũng nghi thế nhưng không chắc.” Fiethsing thừa nhận.
“Cô không nhớ những gì thầy chúng ta đã nói sao?”
“Welser nói về nó ư?” Fiethsing ngần đầu lên.
“Như mọi khi. Đó là quốc gia của những người sử dụng phép thuật, họ dùng phép theo cách khác với chúng ta. Cách mà bắt nguồn từ xa xưa, nguồn gốc của phép thuật cổ xưa đã bị lãng quên. Một dạng cảu “Ancient Magic”, Kaguya đã nói với tôi về viên đá kì lạ mà nhóm cô giữ. Nếu viên đá phép thuật có thể soi sáng cho một vài loài, thì có thể điều ngược lại cũng đúng. Viên đá đó, và những viên khác cùng loại, xuất hiện trên thế giới như phản ứng lại với sự gia tăng của phép thuật cô xưa.”
“Hơ, đó là những gì tôi mong đợi từ nhà nghiên cứu của chúng ta.” Fiethsing nói.
“Cô cũng sẽ nhận ra sớm hơn nếu như cô chú ý vào bài giảng của thầy.” Grusbalesta trách mắng.
“Đừng đi xa quá khỏi vấn đề. bây giờ đây, tôi chắc là chúng ta đều cảm thấy sự xuất hiện kéo dài của Altea. Nếu như những câu chuyện xưa là đúng, có vẻ như họ sẽ không còn ở phe trung lập nữa. Chúng ta cần tận dùng thời gian. Chúng ta đã có đủ vấn đề, và chúng ta sẽ chia nhau ra đề giải quyết với Lapis và Mikage.”
Cho dù là cố ý hay chỉ là trùng hợp thì vào lúc đó Grusbalesta và Fiethsing cảm nhận được một phép thuật quen thuộc quét qua vùng đất. Làn sóng phép thuật khó có thể xác định nhưng nó đang hướng về phía tây, nghĩa là nó bắt nguồn từ phía đông, hướng về Cung điện ánh sáng.
“Ai đó đã đánh thức Moojdart.” Grusbalesta nhấn mạnh, vẻ lo lắng lộ rõ trên gương mặt. “Nhưng có gì đó không đúng ở cô ấy.”
“Tôi đến để kiểm tra Moojdart trước khi tới đây và cô ấy đã đi khỏi đó. Ôi trời, Zero sẽ giận tôi lắm đây.” Fiethsing phàn nàn.
“Đó là những gì cô lo ư? Tôi cần cô giải quyết chuyện gì đang xảy ra với Moojdart.”
“Tôi ư? Nhưng hai chúng tôi chưa bao giờ ưa nhau cả.”
“Điều này sẽ không xảy ra nếu như cô khôi phục cô ấy sớm hơn. Đó là trách nhiệm của cô.”
“Ờm...Tôi đoán vậy.”
“Thêm nữa, tôi nghĩ tôi sẽ mượn cô gái trẻ này một thời gian.”
“Hở! Sao lại là tôi?” Kaguya nhảy lên, nhận ra ông ta đang nói mình.
“Bởi vì sức mạnh của cô, nó cần thiết cho cuộc chiến của chúng ta.”
“Ông nghĩ thế ư? Ở một thế giới khác, Alice mạnh hơn tôi nhiều.” Kaguya thú nhận.
“Kết quả của sự hồi sinh, tôi cho là vậy.” Grusbalesta hát tóc từ mặt. “Chúng ta sẽ cần sức mạnh thật sự của cô, chúng ta cần tiếp cận những hiểu biết của cô ở kiếp trước, và để làm được điều đó chúng ta cần dựng lại mặt trăng đã mất. Để làm điều đó, tôi cần sự giúp đỡ của cô để tìm ra viên đá phép thuật của mặt trăng thất lạc.”
“Okay.” Kaguya trả lời. “Có lẽ nhưng việc tôi làm là tìm ra một viên đá phép thuật cũ kĩ.”
Đột nhiên, Fiethsing đã bước ra khỏi cửa , quay lại, với một ánh nhìn nghiêm trọng trên mặt.
“Đừng xem thường những phút yên bình này. Khi đã đến lúc chiến đấu, con sẽ muốn ước mình đang đi tìm viên đá phép thuật cũ kĩ.”
“Oh...Okay, cháu xin lỗi.” Kaguya cúi xuống tỏ vẻ biết lỗi, và một lần nữa, Fiethsing bỏ lại Kaguya.
“Được rồi cô gái trẻ, chúng ta hãy chuẩn bị cho hành trình của riêng mỗi người. Chúng ta sẽ đi cùng nhau một quãng ngắn thôi.”
“Được rồi.” Kaguya đồng ý, vẫn dõi theo Fiethsing đang xa dần. “Nhưng nghiêm túc đấy, đừng gọi tôi là cô gái trẻ.”
=============================<>=============================
Tham gia Group tại: Force of Will Viet Nam Community
Facebook: Force of Will Vietnam
Mua hàng tại: Mahado Game Store
=============================





Conversion Conversion Emoticon Emoticon