“Brrr tôi vẫn còn đang lạnh cóng từ trên ngọn núi khủng khiếp đó và giờ là cái này?!”
Lunya cố gắng tự làm ấm mình bằng cách tự ôm rồi chà mạnh hai tay. Nhóm của Millium giải cứu thành công Lumia từ kẻ bắt cóc trên núi. Nhóm chỉ vừa mới xuống núi thì đã chạm trán đối thủ mới, pháp sư lửa tên Mars. Nhóm cố gắng đánh bại hắn, đột nhiên sức mạnh trong viên đá bí ẩn mà Lunya đưa cho Millium trỗi dậy. Dường như nó phản ứng lại với việc sử dụng nguồn năng lượng của Mercurius và Mars. Kể từ đó, cuộc hành trình trở về Cung điện ánh sáng gặp chút khó khăn, nhưng một vài phút trước bầu trời tối đen lại và một cơn mưa đổ xuống.
“Tôi chỉ muốn về nhà và ngâm mình trong bồn nước nóng!” Lunya rên rỉ, điều này khiền những người khác trong nhóm cảm thấy khó chịu.
“Tôi cũng muốn...đi tắm.” Charlotte nói nhỏ nhẹ như là đang thì thầm. Cô nhìn cô nàng người sói với ánh mắt cảm thông.
“Và gã kì quái đeo mặt nạ trong bộ giáp. Có chuyện quái gì với anh ta vậy? Anh ta đang cản đường chúng ta!” Lunya tiếp tục.
“Anh ấy đã giúp chúng ta đánh bại Mars.” Millium phản bác. “Cô còn không hề giúp trong trận chiến đó.”
“Tôi nói rồi, tôi mệt mà!”
Cho dù tranh cãi với những gì Lunya vừa nói, Millium tò mò về người hiệp sĩ kì lạ tự xưng là Glorius. Anh ta xuất hiện từ nơi nào đó trong chớp mắt, và biến mất ngay khi trận chiền kết thúc. Trong trận chiến họ rất mừng vì được giúp đỡ, nhưng Millium hi vọng rằng có cơ hội để hỏi về lí do của người hiệp sĩ khi giúp họ.
“Đó là, Một cảm giác gì đó rất thân quen”. Đột nhiên Charlotte lên tiếng. Mang Millium trờ lại với thực tại.
“Hm? Ý em là sao?”
“Người hiệp sĩ đó, Glorius, dường như anh ta rất thân thuộc với em.”
“Thân thuộc ư? Như là anh ta tới từ thế giới của em?” Millium hỏi. Charlotte dừng lại một lúc, phân vân điều gì trước khi trả lời.
“Em cũng không chắc. Từ bé em đã rất yếu, em không đủ sức khỏe để rời khỏi phòng. Trong lúc đó, chị em thường chăm sóc em còn anh em thì trị vì vương quốc. Cho dù khi anh em biến mất, chị em thay anh tiếp quản vương quốc, chị vẫn tới thăm em khi có thể. Có những lúc chúng em không gặp nhau, nhưng chị luôn hứa chị sẽ tới sớm thôi.”
“Chị ấy dường như là một người em có thể trông cậy.” Millium thêm vào.
“Phải. Cả hai người họ. Em không được như họ. Anh chị em là những người anh hùng. Anh luôn luôn có thể trộng cậy vào họ.” Charlotte cúi mặt xuống, di chân tạo thành một vệt trên vũng bùn tạo nên con đường.
“Anh mong em sẽ gặp lại họ sớm thôi!” Millium cố gắng cải thiện bầu không khí.
“...Vâng, em cũng mong vậy…” Câu trả lời Charlotte cũng không làm thay đổi cái không khí đầy tuyệt vọng này.
-------------------------
Mưa càng lúc càng to, nhưng may thay cả nhóm đã tới được cánh cổng của Cung điện ánh sáng và nhanh chóng được hộ tống vào trong lâu đài. Lumia đã được giải thoát khỏi quan tài băng nhưng vẫn còn rất yếu và được dìu vào nghỉ trong phòng. Zero và mọi người hi vọng rằng cô có thể thanh tẩy cái vũ khí mà Charlotte và Kaguya lấy từ cuộc xung đột với Lapis, nhưng lúc này họ phải đợi Lumia thức dậy. Không có việc gì làm, cả nhóm tập hợp trong một căn phòng ở tầng hai của tòa lâu đài.
“Được rồi, chúng ta nên dành phần lớn thời gian lên kế hoạch cho bước tiếp theo trong khi Công nương Lumia đang hồi phục.”
“Chúng ta nên đi tắm!...hoặc không” Lunya nói xen vào, nhưng khi nhận được cái nhìn quở trách từ Zero, lại ngồi xuống. Khi Zero hướng ánh mắt về phía mọi người, Lunya làm vẻ mặt xấc xược về phía bà.
“Ý ta là…” Zero bắt đầu lại. “Có vẻ chúng ta không biết nhiều về những người bắt cóc Công nương Lumia. Chắc hẳn họ phải có lý do để làm như vậy, nhưng chúng ta không biết đó là gì. Chúng ta cũng không biết số lượng quân thù, ta nghĩ là chỉ có hai kẻ đó thôi.”
“Thật là lạ họ bắt cóc Lumia ngay khi mà chúng ta cẩn cổ để thanh tẩy Trái Đất.” Charlotte bình luận
“Chính xác. Fiethsing thường sẽ giỏi trong việc kết nối các dữ kiện lại với nhau, nhưng lúc này chúng ta phải tự làm. Charlotte, bắt đầu từ cô. Cô có chạm trán với ai giống như họ trong thế giới của cô không?”
“Đó...có lẽ là vấn đề. Đòn tấn công cuối cùng của Lapis có gì đó rất gióng với phép thuật mà hai người kia sử dụng, nhưng em không chắc. Em tỉnh dậy ngay trước khi...phải rời khỏi thế giới của mình. Em cũng không rõ khung cảnh lúc đấy như nào, em xin lỗi.” Charlotte cúi mặt xuống, đôi chút thất vọng.
“Alice vẫn chưa tỉnh dậy, Kaguya và Fieth vần chưa trở về nên chúng ta không thể biết được Lapis có sử dựng dạng phép thuật đó không. Cảm ơn Charlotte. Mọi thông tin đều hữu ích. Vấn đề còn lại là sức mạnh kìa lạ của hòn đá phpes thuật khi Millium chạm vào. Chúng ta đều cảm nhận được, và nếu không nhầm thì nó giống với phép thuật mà Mars và Mercurius sử dụng.” Nhắc đến viên đá, mọi sự chú ý dồn về Millium.
“Nhưng chúng ta vẫn không biết chắc, và em không thể diều khiển khi viên đá làm mọi việc.” Millium nói.
“Rất đúng, nhưng nghĩ lại một chút. Công nương Lumia tìm thấy viên đá, và giao nó cho Lunya trước khi bị bắt. Cô ấy muốn giữ cho viên đá tránh xa khỏi nhưng người theo đuổi cô.”
“Mercurius và Mars.” Millium tiếp lời.
“Chính xác. Nó đặt ra một câu hỏi, viên đá đó là…” Zero bị ngắt lời bởi một tiếng nói ngoài cửa
“Đó là một viên đá từ thời cổ xưa.” Lumia đúng đó, mỉm cười. Cô trông vẫn rất yếu, gương mặt vẫn chưa hồng hào, nhưng cô đứng đó một cách bình thường.
“Công nương Lumia!” Zero lê tiếng
“Cô đã khỏe lên chưa?” Millium hỏi
“Ta gần khỏe hẳn rồi. Cảm ơn vì đã giải cứu ta.”
“Ý ngài là sao khi nói ‘viên đá từ thời cổ xưa’” Zero nhanh chóng trở lại đề tài chính.
“Đó là một tàn tích của nền văn minh trong quá khứ. Ít nhất nó được cho là bắt nguồn từ đó. Ta chắc rằng thông tin này khó lòng chấp nhận một cách dễ dàng.” Lumia cười. “Ta không biết tại sao, nhưng viên đá này, và những viên khác như thế, đã không được để ý tới trong nhiều thế hệ và nột nhiên xuất hiện. Khi ta cố nhìn kĩ nó, thì mụ phù thủy băng xuất hiện.”
Zero thở dài trước khi trả lời. “Cuối cùng thì chúng ta cũng không biết nhiều về viên đá này.”
“Một điều rất rõ là kẻ thù của chúng ta cũng muốn viên đá này.” Millium thêm vào và Zero đồng ý với một cái gật đầu.
“Dù sao thì tốt hơn hết là đợi Fieth và Kaguya trở lại. Trong lúc đó, ta tin là Charlotte có gì đó dành cho Công nương Lumia.”
“À vâng!” Charlotte tìm trong chiếc túi da và mang ra một “regalia”.
“This is…”
“Ở thế giới của em, chúng em lấy nó từ tay Lapis. Alice và Kaguya nói rắng nò từng là một hành tinh, em nghĩ đó là nhà của Alice xưa kia.” Charlotte ôm quả địa cầu. Phía trong bề mặt trong suốt có thể nhìn thấy một thế giới hỗn loạn và đổ nát chứa đựng trong nó. “Alice nghĩ rằng thanh tẩy nó sẽ có lợi cho chúng ta.”
“Mọi người cần sức mạnh của ta? Ta hiểu rồi. Dường như có nhiều chuyện xảy ra gần đây. Điều này không thể là trùng hợp được. Ta cho rằng chúng ta sẽ tới cực đỉnh sớm thôi. Chúng ta cần mọi sự trợ giúp mà chúng ta có, vậy bắt tay vào việc thôi.” Lumia cầm lấy quả cầu từ tay Charllote. Cô nhắm mắt lại và hít sâu. Một lúc sau, một luống sáng phát ra từ bàn tay cô và từ Trái Đất, và mọi người che mắt lại. Khi ánh sáng yếu dần đi, Trái Đất vẫn là “regalia”, nhưng bóng tối trong nó đã biến mất, thay thế bởi một màu xanh nhẹ nhàng.
“Thật không thể tin được…” Charlotte buột miệng nói ra. Thật là một sức mạnh thần kỳ, cô nghĩ, có khả năng biến cái xấu thành cái tốt.
Lunya cũng vậy, có vẻ như sững sờ bởi cái”regalia”. Sức mạnh của mặt trăng cộng hưởng trong cô, và luồng khí màu đỏ của cô phát ra như lúc cô nhìn vào ảo ảnh mặt trăng của Kaguya.
“Hehehe, lâu không gặp, nàng công chúa nhỏ bé.” Nyarlathotep nói với Lumia một cách bình tĩnh.
“Cô gái trong bộ đồ đỏ. Có vẻ cô đã hồi phục trí nhớ.” Lumia đưa tay cầm lấy thanh kiếm ngang hông.
“Nó đến rồi đi, tôi vẫn đang tìm hiểu về bản thân.” Nyarlathotep thừa nhận. “Dường như tôi chỉ bộc lộ sức mạnh thực sự khi mặt trăng ở gần. Đừng lo, lần này tôi là đồng minh. Dù sao thì tôi chính là người đã giải cứu cô. Hehehe, đó không phải là lời nói dối.”
“Tôi đã hi vọng, khi tôi cứu cô, rằng cô sẽ không nhớ lại quá khứ. Nhưng nếu như thật sự cô về phe chúng tôi, tôi cho rằng chuyện này sẽ ổn. Nhưng chúng ta còn nhiều điều để nói với nhau.”
“Tôi mong chờ điều đó, nàng công chúa nhỏ bé.” Nyarlathotep nở nụ cười và Lumia bỏ tay ra khỏi chuôi kiếm.
“Vậy thì.” Lumia nói với một giọng thoải mái hơn. “Tiếp theo là gì?”
“Hehehe, không phải quá rõ rồi sao.” Nyarlathotep nói và mọi người tò mò về câu trả lời.
“Đi tắm.”
=============================<>=============================
Tham gia Group tại: Hội những người yêu thích Force of Will
Facebook: Force of Will Vietnam
Mua hàng tại: Mahado Game Store




Conversion Conversion Emoticon Emoticon