[Cốt truyện] The False Red Moon Little Dread



Phía trên những đám mây, Tòa tháp của sự Tuyệt vọng tiến gần tới Lâu đài trên Thiên đường.

Chạy quanh tòa tháp là một cô gái choàng chiếc khăn màu đỏ.

Ánh mắt cô ta sáng lên như một con sói đang săn mồi, và ánh mặt trời chói qua cửa sổ làm cô trong như thể đắm chìm trong máu.

“Hahaha...Tôi không thể nghĩ rằng điều này sẽ xảy ra. Nó thật là hư cấu, Grimm.”


Khi cô đồng hành cùng Grimm, cô tưởng rằng mình là “Khăn Đỏ” thật và cô đã nghiêm túc trong việc giải cứu thế giới.

Lời nói dối của cô ta mạnh đến nỗi cô ta tin điều này, cho đến lúc này cô vẫn chưa thể nhớ ra nó.

Tòa tháp của sự Tuyệt vọng được tạo ra bởi “Kẻ to lớn”  và đồng bọn để tiến tới Lâu đài trên Thiên đường trong cuộc đại chiến một nghìn năm trước.

Có hai nguồn năng lượng để cho tòa tháp: một là sức mạnh từ viên đá phép thuật, và cái còn lại là sự tuyệt vọng trong trái tim con người, như tên của nó - Tòa tháp của sự tuyệt vọng.

Cô gái đã phong ấn Grimm trong quyển sách và đồng thời giam cầm Pandora trong sự tuyệt vọng. Pandora mất đi Grimm và bị nhốt trong một căn phòng trong Tòa tháp của sự Tuyệt vọng. Sức mạnh từ sự đau đớn của cô trở thành năng lượng cho tòa tháp.

“Vậy thì, bắt đầu từ đây.”

Nói xong, cô tiến tới đỉnh của tòa tháp.

Từ đây, cô có thể nhìn rõ vòng tròn ma thuật được dùng cho nghi lễ. Cho tới giờ, cô chưa từng nhìn thấy Lâu đài trên Thiên đường từ mặt đất, nhưng ngay lúc này, cô có thể nhìn thấy nó trên bầu trời. Cô tiến tới chỗ vòng tròn ma thuật và giải phóng sức mạnh. Sức mạnh ma thuật trong tòa tháp tập hợp lại quanh đỉnh tháp.

“Nỗi tuyệt vọng sâu thẳm. Hãy dẫn ta tới Refarth, Lâu đài trên Thiên đường, bầu trời với mặt trăng đỏ thẫm.”

Khi mà sức mạnh của tòa tháp tập trung lại vào cô ta, một tia sáng phóng về phía Lâu đài trên Thiên đường. Sau khi tia sáng tới đước tòa lâu đài, sự im lặng bao trùm xung quanh và cô không còn trên tòa tháp nữa.

“Haha...Cô gặp lại tôi sớm đấy. Tôi không biết đã bao năm trôi qua rồi.”

Cô đặt chân lên tòa lâu đài và nói với Cô gái trong bộ đồ Đỏ đang đợi cô.


“Cuối cùng, ngươi cũng đã tới đây. Ta đã chờ đợi cho thời khắc này. Trả lại ta nơi ta thuộc về, câu chuyện của ta.”

“Thế giới của cô, chẳng còn ý nghĩa gì với ta nữa rồi, nhưng ta sẽ không bao giờ trả lại cho cô.”

“Điều đó có nghĩa lý gì? Ngươi là kẻ nào?”

“Haha...Ta là...Lúc này ta không thể xác định rõ ta là ai.

Phải rồi, cô có biết khi cô nói dối ai là người đầu tiên cô lừa dối không?”

“Ngươi đang nói tới điều gì?”

Cô ta cười Cô gái trong bộ đồ Đỏ một cách trơ trẽn.

“Người đầu tiên là chính bản thân cô. Nếu cô lừa dối bản thân, lời nói dối sẽ không còn là lời nói dối nữa. Lời nói dối sẽ tiến gần tới sự thật. Một lời nói dối thực sự không được nói mà ám ảnh.
Bản thân ta bị ám ảnh bởi lời nói dối và tiếp tục lừa cả thế giới dưới cái tên Khăn Đỏ.
Nhưng ta đã ngừng lừa dối. Khi Grimm đánh bại Dracula, lời nói dối trong ta khiến ta nghĩ mình là Khăn Đỏ đã được giải phóng.
Như là mở khóa một cánh cửa, lời nói dối được đặt sẵn sẽ giải phóng khi được kích hoạt bởi một cách nào đó. Từ giờ, ta phải giải thoát những lời nói dối mà ta giữ, từng cái một.
Và tòa Lâu đài trên Thiên đường là một trong những chiếc chìa khóa để giải thoát những lời nói dối.”

Ngắt lời, cô khoác lên mình bộ dạng của một con sói và lao về phía Cô gái trong bộ đồ Đỏ.


“Để giải thoát 799 lời nói dối còn lại đang trói buộc ta, cô sẽ chết ngay tại đây.”

“Đừng có khiến ta buồn cười. Ta là Khăn đỏ thật còn ngươi chỉ là đồ giả. Sự thật chỉ có một, và như vậy là đủ.”

“Nếu cô khăng khăng về cái tên Khăn Đỏ (Little Red), vậy thì phù hợp nhất bây giờ ta sẽ dùng cái tên Khăn Đoảng (Little Dread).
Đợi đã, sao người ta lại đỏ như này?
Có thể do ta là một kẻ nói dối nóng bỏng.
Hahaha...Thật đấy.”

“Thật vô lý. Ta sẽ không bao giờ thua ngươi!”

“Chỉ có một sự thật và vô số lời nói dối. Cái nào sẽ thắng đây?”

Từ phía xa nơi hai cô gái đối mặt nhau, mặt trăng đỏ chiếu xuống như đang theo dõi trận chiến sắp tới