Dưới bờ vực là một tầng mây trải dài vô tận và khoảng cách tới
mặt đất không thể nhìn thấy được.
Tòa lâu đài này được nâng lên bởi phép thuật và được bao phủ
bởi mây để che giấu đi sự tồn tại của nó.
Bởi vậy cô gái không thể thấy mặt đất, nhưng cô ấy nhìn xuống
vùng đất dưới tầng mây như thể đang nhớ về một hành tinh xa xôi.
Một đứa trẻ thuộc tộc tiên sống trong lâu đài bước tới và hỏi
cô:
“Này, tại sao chị luôn ở đây?”
“Đó là bởi vì...để nhớ lại nơi tôi sống.”
“Em không thể hiểu được.” Đứa trẻ mặt ỉu xìu. Nhưng sau đó
cô nở nụ cười thân thiện và tự nhủ rằng có điều cô cần nhớ lại.
Lâu đài này tồn tại ở một nơi bí ẩn nằm giữa mặt trăng và
trái đất, và thời gian trôi qua thật chậm ở nơi đây.
Đó là lý do thời gian và không gian ở đây tách biệt với thế
giới bên ngoài bởi sức mạnh siêu nhiên của Fiethsing, một pháp sư thuộc Sáu hiền
nhân và bởi viên đá sự thật chứa đựng linh hồn và phép thuật.
Lâu đài được nâng lên vào giữa cuộc chiến tranh 1000 năm trước,
nhưng cư dân nơi đây cảm thấy nó được nâng lên chưa được 1 thế kỷ. Cư dân nơi
đây là những người cổ xưa và tộc tiên. Trong số họ, có những người đã chống lại
“Kẻ to lớn” cùng với công chúa bất tử và Sáu hiền nhân. Cô gái là một trong số
đó.
Kaguya nói trước khi trở về mặt trăng.
“Phong ấn “Kẻ to lớn” sẽ bị phá vỡ bởi Nhà tiên tri và Con
quỷ đỏ”
“Lâu đài này được bảo vệ bởi sức mạnh siêu nhiên, nhưng lá
chắn tạo bởi Fiethsing sẽ là vô ích nếu như Tòa tháp cổ được tiến hành.
“Con quỷ đỏ đang nhắm tới lâu đài. Tôi sẽ trở lại mặt trăng
để chuẩn bị cho cuộc chiến. Hãy cố chịu đựng tới khi tôi trở lại.”
Nghe những lời đó, cô gái cười một cách hạnh phúc mặc cho
tình trạng khắc nghiệt.
Phải, thứ mà tôi phải nhớ đó là lấy lại tên của tôi - thứ đã
bị lấy đi bới “người đó”.
“Cuối cùng thì thời khắc cũng điểm”, cô gái thầm nghĩ. Tôi vẫn
không biết “người đó” là ai. Nhưng người đó đã lấy đi cả thế giới của tôi bằng
việc nói dối về sự tồn tại của họ. Và thế giới của tôi sẽ không trở lại trừ khi
người đó bị đánh bại. Để giành lại thế giới của tôi…
“Này chị gái. Sao phải làm mặt nghiêm trọng vậy?”
“Oh. Mặt tôi trông như vậy sao?”
“Phải, trông chị không được thoải mái.”
“Đó là bời vì tôi đã nhớ ra nơi tôi thuộc về. Rất lâu rồi,
tôi có một mái nhà và một câu chuyện để trở về.”
Đứa trẻ thốt lên “Oh, vậy sao?”
Đứa trẻ không thể hiểu được điều cô gái nói, nhưng đó là sự
thật. Dù cho sự thật đó có cũ kĩ, cô sẽ không bao giờ quên nó. Cô nghĩ rằng sự
thật có liên quan tới “người đó”.
Thỉnh thoảng, gió bắt đầu thổi qua lâu đài - nơi tách biệt với
thế giới mà gió chưa từng thổi qua. Dưới bờ vực, mặt đất có thể nhìn thấy qua tầng
mây ngày càng mỏng.
Cô gái choàng lên mình chiếc khăn đỏ và không nhìn thấy mặt
đất nữa.
“Thật nguy hiểm khi ở đây. Em nên về nhà đi”. Cô nói với đứa
trẻ.
“Em biết rồi ạ.”
“Đừng la cà nhé.”
“Vâng ạ.”
Đứa trẻ chạy đi và cô nhớ lại. Cô từng la cà trên đường
nhưng bây giờ cô tập trung vào con đường mình đi và tiến thẳng về phía trước.
Dịch giả: DJK.




Conversion Conversion Emoticon Emoticon